• Nhu Tong

Cứ non nớt đi

"Lúc còn trẻ, tôi nghĩ những người đi trước hẳn phải tường tận mọi thứ. Rồi tôi nhận ra mình sai. Ở cái tuổi này, tôi lúc nào cũng cảm tưởng mình còn non nớt lắm".

Trích lời tác giả Paul Graham, người được mệnh danh là ông trùm khởi nghiệp, đã sống gần 6 thập kỷ và đỡ đầu thành công cho các "kỳ lân" toàn cầu như Dropbox, Airbnb, Stripe, và Reddit.


Tác giả Paul Graham. Nguồn internet.

Ấy là khi tôi phải nói chuyện với các doanh nghiệp startup làm trong những lĩnh vực quá xa lạ, đọc về một thứ tôi chả hiểu nổi (dù cố mấy), hoặc đi thăm thú những đất nước mà tôi còn chả biết cách người dân và đất nước đó vận hành ra sao.



Cảm giác mình non nớt

Cảm giác mình “non nớt” thật không dễ chịu. Và bản thân từ “non nớt” cơ bản không phải là một lời khen. Trải qua nhiều chuyện, kênh qua nhiều thứ, thôi nhận ra càng thu mình ở một chỗ thì càng non nớt, chỉ có đi ra ngoài mới bớt non.


Ví dụ nếu bạn chỉ lẩn quẩn ở đất nước của mình, bạn sẽ bỡ ngỡ như đứa con nít khi bị thảy ra giữa Farawavia (nhớ Google coi đây là đâu), nơi mà mọi thứ diễn ra khác hắn quê nhà mình. Rồi bạn sẽ biết nhiều hơn khi bạn đi đây đó, khám và phá. Ra tôi nghiệm ra cảm giác non nớt tỷ lệ nghịch với sự vô tâm. Vậy ra non một chút cũng tốt.


Ác cảm

Nếu cảm giác non nớt là tốt, thì sao ta lại ghét nó? Ác cảm này từ đâu ra?


Tôi nghĩ đó là do ta nhầm lẫn 2 khái niệm của việc cảm thấy mình non nớt. Thấy mình "non" khác cảm thấy mình "xanh". "Xanh" cảm giác mình ngu ngốc. Còn non" là thứ cảm giác khó tả khi ta phải rướn một chút để làm một điều khác bình thường.


Cái cảm giác khó chịu khi thấy mình non nớt là bởi bộ não luôn ép mình phải: “Nghĩ lẹ đi, nghĩ ra cách đi”. Đây là cơ chế suy nghĩ rất tự nhiên của con người, không thay đổi so với thời săn bắt hái lượm là bao. Ở thời điểm đó, con người đâu cần vắt óc suy nghĩ nên làm gì để bảo vệ tiền ảo (cryptocurrency). Việc ta có thành kiến trong việc phá đi sự quen thuộc vốn có đề khám phá điều mới cũng dễ hiểu.

Nếu ta sống trong một thế giới khan hiếm đồ ăn, ta buộc phải sợ đói. ( Mà ở thời điểm hiện tại, tính ra thừa thức ăn tính còn đáng sợ hơn đói). Ác cảm dành cho cái đói cũng y hệt như ác cảm dành cho sự "non nớt", không đưa ta đến những con đường mới.


Dù cảm giác mình non nớt chẳng dễ chịu. Dù người ngoài có cố tính cười cợt bạn vì điều đó. Tin tôi đi, càng đeo đuổi cái cảm giác non nớt (không phải "xanh" nhe) càng tốt cho bạn.


Paul Graham

Nguồn bài viết: Being a noob (http://www.paulgraham.com/noob.html)


Kiến thức là để sẻ chia, đã vậy còn free!

Nút share ở đây👇

92A Tran Quoc Toan, Vo Thi Sau Ward, District 03, Ho Chi Minh City, Vietnam